Cái kết có hậu của vụ tráo đổi con 21 năm trước

4 năm trước tôi đã gửi bài: “Sau 17 năm vợ chồng tôi phát hiện con trai không phải con đẻ” và “Con trai tôi bị tráo đổi vì mưu đồ của người phụ nữ góa chồng”.

Thật sự lúc đó tôi có nhiều suy nghĩ ngổn ngang, lo lắng. Hồi đó tôi đã nhận được rất nhiều tình cảm động viên, khích lệ; nhiều lần định viết bài cảm ơn nhưng rồi công việc, gia đình, con cái cứ cuốn tôi đi. Hôm nay tình cờ dọn dẹp lại thư mục cũ, tìm đọc lại bài mình đã gửi, cảm xúc ùa về như mới hôm qua.

Sau 4 năm, mọi việc trở nên tốt hơn rất nhiều. Lúc mới xảy ra chuyện, vợ chồng tôi rất hoang mang, lo lắng. Nỗi sợ mất mát khiến vợ chồng tôi loay hoay với những chọn lựa. Tôi không biết liệu nói thật cho con sẽ tốt hơn hay chọn cách giấu tất cả. Tôi sợ sẽ mất đi con của mình, dù đó là đứa con tôi nuôi lớn 17 năm (vào thời điểm đó) hay đứa con bị thất lạc.

Nhiều bạn đọc nói tôi sao có thể không căm hận người đánh tráo con mình? Tôi đã tức giận, căm hận, cảm giác như ai bóp nghẹt trái tim mình khi nghe cô bạn bác sĩ ấy nói. Thậm chí tôi còn sốc tới mức hôn mê suốt 3 ngày sau chuyện khủng khiếp đó. Chồng tôi là đàn ông mà cũng phải khóc rất nhiều. Sau đó là chuỗi ngày khủng hoảng thực sự.

Sở dĩ tôi viết bài xin lời khuyên vào thời điểm đó vì biết con trai tôi ở Singapore ít khi đọc báo mạng, có đọc thì cháu hay đọc báo nước ngoài. Cháu thông thạo 3 ngoại ngữ Trung, Anh, Pháp, cũng tìm được học bổng cho mình khi du học bên ấy nên gia đình tôi chỉ hỗ trợ phần nào vì đã dạy con tính tự lập từ bé.

Từ trước ngày phát hiện ra chuyện, gia đình tôi vẫn luôn tự hào về con. Sau những đêm trằn trọc suy nghĩ, chúng tôi quyết định sẽ chọn cách cho con đối diện với sự thật. Tôi biết cách tiếp cận nào cũng sẽ gây tổn thương cho con cả. Các con đã lớn, có quyền biết được sự thật, nhận ra nguồn cội của mình, đối diện với nó. Tết năm ấy thật đặc biệt với gia đình tôi. Khi chuyến bay đưa cả hai chị em về, gia đình tôi đã có bữa cơm sum họp đúng nghĩa, cùng mẹ ruột của con trai tôi. Khác với suy nghĩ lo lắng của tôi, con trai không quá sốc như bản thân tôi từng trải qua. Hoặc thời điểm ấy con đã sợ tôi lo lắng mà không thể hiện ra ngoài, còn chị gái của con thì không nói được lời nào.

Những yêu thương có lẽ đã khiến con bình tâm trở lại. Còn cô ấy là người ít có kiến thức xã hội nên cách ăn nói không được tốt lắm. Có thể cô ấy yêu con nhưng cách thể hiện ra ngoài lại khiến con cảm giác gì đó xa cách, không tự nhiên. Thật may con trai ruột của tôi đã khéo léo đưa cầu nối để mọi việc diễn ra tự nhiên hơn. Một tuần liền vợ chồng tôi không dám ngủ, thay nhau qua phòng con, lúc kiếm cớ này khi kiếm cớ khác để xem xét tình hình. Tôi sợ con bồng bột, suy nghĩ chưa thấu đáo mà làm điều dại dột; sợ con tủi thân, nghĩ mình thấp hèn hay có lỗi. Tôi và chồng đã phải động viên rất nhiều.

Thật may mắn cho tôi, khi con được ở gần mẹ ruột và em trai (là con ruột tôi, sinh sau vài tiếng), tình yêu thương đã khiến con bình tâm hơn. Còn con trai ruột tôi, cháu đã hòa nhập rất tốt với gia đình tôi ngay từ thời điểm đầu. Con là người lớn lên trong khó khăn, lại hiểu chuyện nên vợ chồng tôi thấy dường như con chưa bao giờ rời xa mình. Giờ sau 4 năm, hai con tôi đã lớn khôn, qua Anh học đại học sau khi săn được học bổng, có những thành công nhất định trên con đường học vấn. Chị gái các con đã đi làm với mức thu nhập tốt, phụ chúng tôi nuôi hai em. Thỉnh thoảng khi hai anh em về nước, các con lại dành thời gian mỗi bên gia đình một nửa. Tôi lại thấy những nụ cười của các con sau bao tổn thương.

Điều mà giờ đây vợ chồng tôi cảm thấy hạnh phúc nhất đó là các con thực sự coi nhau như anh em, giúp đỡ nhau ở trời Tây khi không có chúng tôi bên cạnh. Các con cũng có những rung động đầu đời bên những người con gái Việt cùng du học. Tất cả cảm xúc ấy, người các con muốn chia sẻ đầu tiên là vợ chồng tôi. Khi đêm đã khuya, ngồi gõ những dòng này, tôi thấy dường như quãng thời gian khó khăn nhất đã qua. Trên quãng đường ấy, tôi đã gặp được những dòng an ủi, động viên chia sẻ từ những người không quen trên chuyên mục Tâm sự. Sau tất cả, tôi không biết nói gì hơn ngoài sự biết ơn. Muốn dành lời cảm ơn chân thành nhất đến tất cả quý độc giả, cảm ơn Tâm sự đã cho tôi biết thế giới này tốt đẹp biết bao.

Mai

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc

Nguồn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: