Chuyện tình buồn vì không môn đăng hộ đối với nhà bạn trai

Nhờ trời se duyên, chúng tôi quen và yêu; vậy mà chuyện buồn lại xảy ra khiến chúng tôi phải cố gắng dừng lại.

Sinh ra trong một gia đình đông chị em, bố mẹ ly hôn đã khiến trái tim tôi đủ đau đớn đến nghẹn ngào. Năm bố mẹ xảy ra chuyện, em gái sang năm thứ hai đại học. Lúc đấy lương tôi chỉ dư ra một chút vì sống ở thành phố đắt đỏ. Thế mà tôi cũng gắng thay gia đình nuôi em ăn học rồi lo cho công việc. Lúc đó chỉ nghĩ đợi em gái ra trường tôi cũng 28 tuổi, lập gia đình là vừa. Suốt bao nhiêu năm tôi đến Hà Nội cũng chẳng dám cho mình cái quyền được tự do thoải mái, dù vất vả cực khổ hay không cũng không dám nghỉ việc hay phàn nàn với bất cứ ai, luôn tự ti về hoàn cảnh.

Tôi lao vào học nâng cao kiến thức, cố gắng học nữ công gia chánh, cười nói, xây dựng hình ảnh mình trở nên thật tốt đẹp để đến khi gặp anh nào đó, ít ra tôi cũng đủ tự tin sánh bước. Thế là trời cũng se duyên cho tôi, năm 28 tuổi tôi được gặp anh. Anh 31 tuổi. Hai con người xa lạ đến từ mảnh đất Tây Nguyên xa xôi lại gặp nhau giữa thủ đô này. Chúng tôi có một khoảng thời gian đủ dài để cảm nhận hạnh phúc, vui buồn, mừng giận là gì.

>> Nhà anh chê nhà tôi không môn đăng hộ đối

Covid ập đến cũng là lúc chúng tôi sống chung được thời gian dài, càng thêm yêu và hiểu nhau nhiều hơn. Tôi biết từ khi quen nhau, anh đã xác định bên cạnh tôi, muốn cưới tôi làm vợ. Anh tự tin giới thiệu tôi với mọi người xung quanh, công khai với gia đình và bạn bè. Anh cố gắng, chăm chỉ hơn mỗi ngày, cố gắng tích góp lại để mua bằng được ngôi nhà đầu tiên đấy. Anh tuyệt nhiên không nói hoàn cảnh của tôi cho ai biết, kể cả với gia đình anh. Một phần vì tôn trọng tôi và một phần anh biết tôi còn đau.

Ngày đầu gặp anh chính là lần đầu tiên tôi thú nhận với một người lạ rằng bố mẹ đã ly hôn. Chẳng hiểu sao một đứa đầy tính kiêu ngạo và tự tôn như tôi lại thật thà trước mặt anh một cách kỳ lạ đến thế. Với một số người, chuyện đó không có gì to tát, với tôi khi đứng giữa sự tranh giành của bố mẹ đã kiệt sức, chỉ muốn khóc hay hét thật to với ai đó. Vì là con gái đầu, là người đã đi làm, thật nhiều lý do mà tôi như người chịu trận trong mọi chuyện. Các em còn nhỏ, bơ vơ, tôi là người phải lo lắng nhiều.

Thế mà tôi không dám ghét hay oán trách bố mẹ vì dù sao họ cũng nuôi mình khôn lớn, cho mình ăn học thành tài. Lần nào đi chùa tôi cũng cầu dù bố mẹ sống xa nhau, xa con cái nhưng mong họ hãy hạnh phúc với quyết định của mình, phải sống thật khỏe mạnh để tôi bớt lo lắng, tôi từng chứng kiến cuộc sống hôn nhân gần 30 năm không hạnh phúc đấy. Tôi biết đây chính là lúc giải thoát cho cả hai, nhưng khổ nỗi các em còn bé, đang đi học. Tôi thương tụi nhỏ nhiều mà cũng không biết làm sao.

>> Không ‘môn đăng hộ đối’ với chồng

Tưởng mình gặp được người yêu và thương cho hoàn cảnh của bản thân, ai ngờ ngày tôi gặp gia đình anh, cái ngày định mệnh cũng đến. Tôi vẫn tự ti nhưng vì tin anh sẽ bảo vệ tôi và tình yêu này nên đã thành thật với mẹ và chị anh về hoàn cảnh, chỉ mong chị và mẹ anh thương tôi hơn. Tôi từng nghĩ rằng sau này sẽ quan tâm và yêu thương gia đình anh như thế nào vì bản thân thèm khát tình cảm gia đình lắm. Tôi muốn có cha, có mẹ, có anh, có một gia đình để nương tựa vào. Cứ nghĩ, cứ mong rằng ông trời sẽ cho mình một gia đình có chồng yêu thương và quan tâm, bù lại cho những thiệt thòi trước đó. Tất cả chỉ là tôi tưởng tượng.

Từ thời điểm đó anh vẫn quan tâm, yêu thương tôi nhưng tuyệt nhiên không mở lời nào về việc gia đình không thích tôi. Thực ra anh không nói thì tôi cũng biết, tính tôi vốn nhạy cảm nhưng lại chẳng muốn biết sự thật ấy từ anh, không dám hỏi han gì. Tôi hiểu cho tấm lòng cha mẹ anh, làm cha làm mẹ ai cũng muốn con mình cưới được người môn đăng hộ đối, mong cho con sống hạnh phúc. Cha mẹ và anh chị anh sợ bố mẹ tôi ly hôn rồi cưới người khác vội vàng như thế thì không có truyền thống gì cả, “lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống”. Tôi hiểu nên càng đau hơn. Đâu phải ai sinh ra cũng được lựa chọn gia đình, hoàn cảnh; đâu phải ai sinh ra trong gia đình như thế thì sẽ như thế. Có rất nhiều trường hợp họ sống nghị lực, trở nên tốt đẹp dù xuất phát điểm không tốt.

Anh ơi! Vài tháng qua, em biết anh đã mệt mỏi vì phải đấu tranh với gia đình. Là con út nên anh nhận được rất nhiều yêu thương từ gia đình. Cha mẹ anh đã trên 70 tuổi, mẹ lại vừa ngã gãy chân, anh chẳng thể làm cha mẹ buồn. Chúng mình đã ôm nhau khóc, cũng là lần đầu em thấy một người đàn ông mạnh mẽ như anh khóc. Anh không dám nhìn em, chỉ nói chúng mình không có cơ hội. Anh yêu và lo lắng cho em nhiều nên em biết để nói ra được câu đó anh đã đau đớn như thế nào.

>> Mất anh vì không môn đăng hộ đối

Căn nhà ấy ngập tràn tiếng cười của hai đứa, em đã nói thật buồn khi anh và người con gái khác sẽ sống ở đó. Anh bảo đợi trả nợ xong một hai năm nữa sẽ bán nhà, có khi không ở Hà Nội nữa mà quay lại Sài Gòn lập nghiệp, vì ở Hà Nội không có em thật vô vị anh nhỉ? Miệng nói chia tay là thế mà anh cứ vô tình nhớ em, vẫn gọi cho em như chưa có gì xảy ra, thế mà em lại ác với anh quá khi không bao giờ nhấc máy cuộc gọi của anh. Em im lặng vì thực sự không biết phải làm gì.

Nếu nhìn thấy anh chắc em lại chỉ khóc và yếu đuối thêm thôi. Anh đi làm cực khổ vẫn còn đòi qua chở em về nhà anh ăn uống, nấu những món em thích chỉ vì sợ em bị anh chia tay mà không ăn uống đầy đủ. Thế thì khác nào như chưa chia tay anh nhỉ? Nhiều lần em muốn dẫn anh và mời gia đình anh về nhà em chơi, để thấy mọi người sống yêu thương và đùm bọc nhau như thế nào, để anh biết gia đình em cũng sống hạnh phúc ra sao.

Giờ mọi chuyện nhà em đã ổn thỏa khi bố, mẹ đã tìm được hạnh phúc mới, các anh chị em tuy lạ nhưng lại yêu thương hoàn cảnh của nhau, đùm bọc lẫn nhau. Giá mà em có thể gặp hai bác để xin cho tụi mình thêm cơ hội. Em luôn mong muốn có một gia đình hoàn chỉnh hơn ai hết, một gia đình ngập tràn tiếng cười của anh và con.

Cuộc sống này thật bất công với em quá. Em viết bài lên đây chỉ mong ai đó trong gia đình anh vô tình đọc được mà thương xót hơn cho tụi mình. Mọi người nói do anh không yêu em đủ nhiều, còn em biết anh ở giữa đã đau khổ như thế nào. Chắc anh sẽ kìm nén lại mà không cho gia đình hay bạn bè biết. Dạo này anh hay đi nhậu về khuya lắm đúng không? Về nhà không có em, chắc anh thấy buồn và chán biết mấy, thiếu những bữa cơm em nấu, thiếu hơi ấm và sự dịu dàng của em. Mấy ngày này em đã khóc đủ rồi, vẫn tin ông trời thương tụi mình, tin một ngày nào đó hai bác và anh chị mủi lòng trước tình cảm của hai đứa mà cho chúng ta thêm cơ hội. Em không tin duyên mình ngắn vậy đâu anh. Thương anh.

Dung

Độc giả gọi vào số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc

Nguồn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *